Em
bị á sừng đầu ngón tay. Bác sĩ cho em hỏi á sừng có lây không và có bị
lan rộng ra không? Bệnh á sừng có thể chữa khỏi được không? Nếu chữa
được thì dùng thuốc gì? Em xin cảm ơn. (Nguyễn Hải)
|
||||||
Trả lời:
Bệnh á sừng là một bệnh
viêm da cơ địa dị ứng, là một bệnh ngoài da khá phổ biến, có thể gặp ở
nhiều vị trí da khác nhau, nhưng rõ rệt nhất là ở các đầu ngón tay,
chân, gót chân. Lớp da ở những vị trí này thường khô ráp, róc da, nứt nẻ
gây đau đớn.
Bệnh không nguy hại đến
sức khoẻ nhưng lại gây nhiều phiền toái cho sinh hoạt hàng ngày. Được
điều trị dứt điểm, bệnh sẽ dần ổn định. Tuy nhiên, nếu không tránh được
các yếu tố nguy cơ, bệnh sẽ nhanh chóng tái phát và tình trạng bong tróc
da ngày càng nặng nề hơn.
Để được điều trị tốt
nhất, bạn nên đến chuyên khoa da liễu khám để được bác sĩ hướng dẫn cụ
thể cách dùng thuốc. Sau liệu trình điều trị bằng thuốc, quan trọng nhất
là bạn cần biết cách phòng tránh, hạn chế các yếu tố nguy cơ khiến bệnh
nhanh tái phát. Người bệnh cần tránh những điều sau:
- Tuyệt đối không bóc vẩy
da, chà xát kỳ cọ quá mạnh bằng đá kỳ, bàn chải. Khi cố gắng chịu đau
chà hết lớp vẩy bong, bạn có thể thấy da đỡ sần sùi, nhẵn hơn nhưng thực
tế không như vậy, việc bóc vẩy, chà xát mạnh này càng làm tổn thương
lớp sừng, khiến quá trình bong da sau đó còn mạnh mẽ hơn.
- Hạn chế tối đa tiếp xúc
với nước. Sau khi rửa chân tay, cần dùng khăn lau khô, nhất là các kẽ
tay, kẽ chân. Nếu tiếp xúc với nước nhiều càng tạo thuận lợi để lớp sừng
bong vảy. Khi chế biến thức ăn, tránh tiếp xúc với mỡ, gia vị như ớt,
muối…. bằng cách đeo găng tay. Nếu lớp mỡ bám nhiều vào da càng khiến
lớp sừng trở nên thô ráp, bong vảy. Hạn chế dùng xà phòng, chất tẩy rửa
cao. Nếu buộc phải tiếp xúc cần đeo găng bảo vệ.
- Luôn giữ ẩm cho da,
nhất là vào mùa đông. Sau khi vệ sinh da sạch sẽ, khô ráo, bạn nên bôi
một lớp kem dưỡng ẩm vào những vị trí dễ bị bong sừng như gót chân, đầu
ngón chân, tay. Vì thời tiết khô hanh càng làm da thô ráp, khiến lớp
sừng dễ nứt nẻ.
- Tăng cường ăn rau quả
tươi, rau xanh, đặc biệt là rau quả có nhiều sinh tố C, vitamin E. Thực
tế cho thấy đại đa số người bị bệnh đều là những người ít ăn rau quả.
Thiếu vitamin nhất là A, C, D, E... sẽ ảnh hưởng đến chất lượng lớp
sừng.
ĐỌC THÊM: CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ |
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013
CÓ THỂ CHỮA KHỎI BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA ĐƯỢC KHÔNG
CÁCH NÀO CHỮA BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA KHỎI
Viêm da cơ địa là một tình trạng viêm da mạn tính, tái phát do nhiều
cơ chế sinh bệnh kết hợp bao gồm sự tương tác giữa các tình trạng đáp
ứng miễn dịch trên nền tảng cơ địa và các yếu tố gây tổn thương hàng rào
bảo vệ của da cùng với các yếu tố kích thích từ môi trường bên ngoài cơ
thể.
Đặc điểm cơ bản của tổn thương da là các mụn nước tập trung thành
đám trên nền da đỏ, có thể rỉ dịch, chảy nước, sau đóng vảy tiết, dày da
và liken hóa. Người bệnh thường rất ngứa. Điều trị bệnh giảm nhưng
không khỏi hoàn toàn, tiến triển dai dẳng, nhiều đợt tái phát nên chi
phí điều trị cao, ảnh hưởng đến sức khỏe và tâm lý bệnh nhân. Vì vậy,
cần kết hợp điều trị đúng cách kèm theo các biện pháp phòng bệnh, tránh
các đợt tái phát và vượng bệnh, đặc biệt trong mùa đông, là điều rất
quan trọng. Tùy thuộc giai đoạn bệnh, thể bệnh, mức độ bệnh, các yếu tố
kích hoạt… để áp dụng phương pháp điều trị phù hợp.
Sử dụng các loại thuốc giữ ẩm, mềm da, dịu da giúp khôi phục hàng rào
bảo vệ da, chống ngứa. Đây là yếu tố điều trị và duy trì rất quan trọng
và luôn cần thiết trong điều trị viêm da cơ địa. Các loại cream, mỡ giữ
ẩm giúp cho da không bị mất nước, không bị khô, nứt nẻ, giúp phục hồi
da. Nhóm thuốc này rất quan trọng trong mùa đông lạnh. Có thể dùng các
loại như: mỡ vaselin, cream urea… bôi ngày 3-4 lần hoặc bôi bất cứ lúc
nào da bị khô.
|
Thuốc kháng histamin có tác dụng chống ngứa, cắt đứt vòng xoắn gãi –
ngứa – gãi. Nhóm thuốc này thường dùng đường uống, có cả dạng siro cho
trẻ em, dạng viên cho người lớn, với 2 thế hệ: kháng histamin thế hệ 1
như chlopheniramin, hydroxyzin, promethazin dùng vào buổi tối. Thuốc này
có tác dụng phụ gây buồn ngủ vì vậy không được dùng cho người lái tàu
xe, vận hành máy móc, không nên uống ban ngày. Thế hệ 2 như các thuốc:
loratadin, certirizin, fexofenadin… có thể uống ban ngày, tuy nhiên tác
dụng chống ngứa và chống dị ứng kém hơn thế hệ 1.
Trường hợp viêm da cơ địa có nhiễm khuẩn cần sử dụng thêm kháng sinh.
Người ta thấy tại tổn thương viêm da cơ địa có rất nhiều tụ cầu, vì vậy
có thể dùng các thuốc kháng sinh bôi như: fucidin, neomycin, mupirocin…
hoặc uống như oxacillin, cloxacillin, cephalexin…
Các biện pháp giảm stress, an thần cũng góp phần giảm bệnh. Các thuốc
kháng histamin thế hệ 1 gây buồn ngủ thường được dùng để vừa làm giảm
ngứa, lại vừa ngủ được.
Corticosteroid có tác dụng giảm viêm nhanh, mạnh, giảm bệnh nhanh
chóng. Tuy nhiên, cần lưu ý tác dụng phụ toàn thân và tại chỗ. Nếu dùng
kéo dài hoặc không đúng cách đường toàn thân có thể gây suy thượng thận,
tăng huyết áp, đái tháo đường, loét dạ dày, loãng xương… Tại chỗ có
thể gây: teo da, mỏng da, rạn da. Khi dùng corticoid bệnh giảm nhanh
nhưng tái phát cũng nhanh và có thể gây phụ thuộc thuốc khi sử dụng lâu
dài.
Methotrexate có thể dùng trong trường hợp nặng, không đáp ứng với các
thuốc khác. Tuy nhiên, thuốc nhiều tác dụng phụ và độc tế bào nên phải
cân nhắc kỹ giữa lợi ích và tác dụng phụ khi điều trị. Thuốc có thể gây
nôn, kích ứng dạ dày, loét tiêu hóa, độc với gan, thận, Thiếu máu, rối
loạn đông máu, xơ phổi kẽ, nguy cơ nhiễm trùng thứ phát.
Cyclosporin A là thuốc ức chế calcineurin cũng có chỉ định trong
trường hợp viêm da cơ địa dai dẳng hoặc thất bại khi điều trị bằng thuốc
khác. Thuốc chỉ dùng toàn thân, đường uống. Tại chỗ không tác dụng vì
hầu như không thấm qua da. Tác dụng phụ có thể gặp: với thận: suy thận;
với tim mạch: tăng huyết áp; với tiêu hóa: nôn, buồn nôn; với thần kinh:
đau đầu, chóng mặt; ngoài ra còn có nguy cơ ung thư: nội tạng, lympho,
da.
Điều trị bệnh viêm da cơ địa có nhiều lựa chọn, tuy nhiên phải rất
thận trọng khi dùng nhóm thuốc ức chế miễn dịch vì có nhiều tác dụng
phụ. Để đề phòng bệnh bùng phát, vượng bệnh thì cần giữ ẩm cho da thật
tốt bằng các chất dưỡng da, giữ nước, nhất là vào mùa đông. Không nên
mặc đồ len dạ, nilon mà nên mặc đồ bằng coton. Tránh thức ăn gây dị ứng.
Không cào gãi làm trầy xước da, không tắm rửa nhiều lần trong ngày,
tránh tiếp xúc với xà phòng, chất tẩy rửa. Dùng thuốc theo đúng chỉ định
của bác sĩ chuyên khoa.
ĐỌC THÊM:
CÁCH CHỮA TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ NHẤT
ĐỌC THÊM:
CÁCH CHỮA TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ NHẤT
VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG CÓ CHỮA KHỎI ĐƯỢC KHÔNG?
| CƠ ĐỊA DỊ ỨNG CÓ CHỮA KHỎI ĐƯỢC KHÔNG? |
Bệnh
viêm da dị ứng là tổn thương viêm cấp hay mạn tính, hay gặp ở người có
cơ địa dị ứng. Cha mẹ và bản thân bệnh nhân có tiền sử mắc các bệnh dị
ứng như: hen suyễn, chàm...
Khi
tiếp xúc với các yếu tố dễ gây dị ứng như: bụi, phấn hoa, cánh bướm,
thực phẩm lạ, thay đổi thời tiết… bệnh dễ tái phát mạnh. Tổn thương
thường gặp ở các vị trí: da mặt, da đầu, nếp gấp chi…
Triệu
chứng chính là: da vùng tổn thương tấy đỏ, chảy nước, đóng váng đóng
vẩy. Vòng xoắn bệnh lý là: ngứa - gãi - nổi ban - càng ngứa. Đôi khi
bệnh gây bội nhiễm, viêm hạch bạch huyết vùng lân cận với tổn thương da.
Điều
trị bằng một hay phối hợp trong các loại thuốc: mỡ corticoid, kháng
histamin để giảm ngứa; kháng sinh chống bội nhiễm. Bạn nên khám ở chuyên
khoa da liễu để được chẩn đoán và điều trị đúng, bệnh có thể ổn định
hoặc khỏi hẳn nếu không còn tiếp xúc với các dị ứng nguyên gây bệnh.
Phòng
bệnh: cần tránh tiếp xúc với các chất dễ gây dị ứng như: khói, bụi,
phấn hoa, thức ăn lạ, quần áo lông thú, đồ dùng bằng nhựa, cao su…
ĐỌC THÊM:
CÁCH ĐIỀU TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA TỐT NHẤT
ĐỌC THÊM:
CÁCH ĐIỀU TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA TỐT NHẤT
CÓ CHỮA KHỎI ĐƯỢC BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA KHÔNG?
Viêm da cơ địa hay còn gọi là bệnh chàm, eczema. Viêm da cơ
địa là bệnh lý biểu hiện cấp tính, bán cấp hoặc mạn tính, Một đặc điểm
của bệnh là hay tái phát. Đa số trường hợp bệnh bắt đầu ở tuổi ấu thơ.
Triệu chứng điển hình của bệnh là các thương tổn da kèm theo ngứa. Do
ngứa gãi nhiều mà da bị dày, bệnh nhân càng ngứa và gãi gây nên vòng
bệnh lý làm cho bệnh nặng hơn và có nguy cơ bị bội nhiễm vi trùng.
| CÓ CHỮA KHỎI ĐƯỢC BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA KHÔNG? |
Bệnh có yếu tố di truyền, gia đình và hay xuất hiện ở những người có
bệnh dị ứng khác như hen, viêm mũi dị ứng. Có tới 35% trẻ viêm da cơ địa
có biểu hiện hen trong cuộc đời. Chẩn đoán bệnh không khó khăn, dựa
trên các triệu chứng lâm sàng, nồng độ IgE trong máu thường tăng cao.
Biểu hiện bệnh
Biểu hiện bệnh khi cấp tính là đám da đỏ ranh giới không rõ, các sẩn
và đám sẩn, mụn nước tiết dịch, không có vẩy da. Da bị phù nề, chảy
dịch, đóng vảy tiết. Các vết xước do gãi tạo vết trợt, bội nhiễm tụ cầu
tạo các mụn mủ và vẩy tiết vàng. Bệnh thường khu trú ở trán, má, cằm,
nặng hơn có thể lan ra tay, thân mình. Biểu hiện bán cấp với các triệu
chứng nhẹ hơn, da không phù nề, tiết dịch. Giai đoạn mạn tính da dày
thâm, ranh giới rõ, liken hoá; đây là hậu quả của việc bệnh nhân ngứa
gãi nhiều. Thương tổn hay gặp ở các nếp gấp lớn, lòng bàn tay, bàn chân,
các ngón, cổ, gáy, cổ tay, cẳng chân.
Tuổi phát bệnh thường vào hai tháng đầu, có tới 60% trẻ viêm da cơ
địa phát bệnh trong năm đầu, 30% trong 5 năm đầu và chỉ có 10% phát bệnh
từ 6-20 tuổi. Rất hiếm bệnh nhân phát bệnh khi trưởng thành. Về giới
không có sự khác biệt rõ rệt giữa nam và nữ, có một vài báo cáo nam mắc
nhiều hơn nữ. Tỷ lệ mắc bệnh trong cộng đồng không rõ, chưa có nghiên
cứu ở Việt Nam. Theo một số báo cáo ở các nước khác, tỷ lệ khoảng 7-15%.
Theo báo cáo của phòng khám Viện Da liễu quốc gia, có khi viêm da cơ
địa chiếm khoảng 20% số bệnh nhân đến khám tại phòng khám. Yếu tố di
truyền, gia đình cho thấy 60% người bị viêm da cơ địa có con cũng bị
bệnh này. Nếu cả bố mẹ đều bị viêm da cơ địa thì có tới 80% con bị bệnh.
Các yếu tố làm bệnh khởi phát và nặng lên bao gồm: các dị nguyên trong
không khí như các chất thải của rệp nhà, len dạ… Ngoại độc tố của tụ cầu
trùng vàng đóng vai trò rất quan trọng làm bệnh nặng lên. Một số thức
ăn cũng có thể làm vượng bệnh như trứng, sữa, lạc, đậu tương, cá, bột
mỳ.
Các yếu tố khác làm phát bệnh hoặc bệnh nặng lên, đó là giảm chức
năng của hàng rào bảo vệ của da cùng với giảm lớp ceramic trên bề mặt da
làm cho da dễ bị mất nước gây khô da. Mùa hay bị bệnh thường vào mùa
thu đông, nhẹ vào mùa hè. Đồ len dạ của trẻ, bố mẹ và thậm chí đồ này
của chó mèo, đồ thảm hoặc đệm giường cũng làm cho bệnh nặng lên.
Triệu chứng bệnh: khô da, ban đỏ – ngứa tạo thành
vòng xoắn bệnh lý: ngứa – gãi – ban đỏ – ngứa… Ngoài ra người bệnh còn
có các triệu chứng khác như viêm mũi dị ứng, viêm kết mạc mắt và viêm
ngứa họng, hen.
Bệnh tiến triển trong nhiều tháng, nhiều năm. Khoảng gần 50% bệnh
khỏi khi ở tuổi thiếu niên, nhưng cũng nhiều trường hợp bệnh tồn tại lâu
trong nhiều năm cho đến tuổi trưởng thành. Nhiều bệnh nhân bị hen hoặc
các bệnh dị ứng khác.
Thuốc điều trị
Tư vấn cho người bệnh tránh chà xát, không gãi là một việc rất quan
trọng. Đồng thời cho các thuốc bôi, thuốc uống chống ngứa cho bệnh nhân.
Bôi kem giữ ẩm rất cần thiết để tránh ngứa, hạn chế tái phát. Loại trừ
và tránh các chất gây dị ứng như đề cập ở trên.
Điều trị viêm da cơ địa cần rất cẩn trọng, có sự hợp tác rất chặt chẽ
giữa thày thuốc và người bệnh, đối với trẻ nhỏ là bố mẹ bệnh nhân. Tuỳ
theo giai đoạn bệnh là cấp tính, bán cấp hay mạn tính mà cho thuốc bôi
phù hợp.
- Viêm da cơ địa cấp tính: cần đắp ẩm thương tổn và
bôi kem corticoit + kháng sinh. Cho kháng sinh uống để chống tụ cầu
trùng vàng. Kháng histamin chống dị ứng và chống ngứa.
- Viêm da cơ địa bán cấp và mạn tính được điều trị bằng các thuốc sau:
- Làm ẩm da bằng kem bôi hoặc sữa tắm có kem.
- Thuốc corticosteroid: rất có hiệu quả đối với viêm da cơ địa nhưng lại gây nhiều tác dụng phụ nguy hại nếu dùng lâu dài.
- Các thuốc chống viêm khác không phải corticosteroid như tacrolimus có thể thay thế corticosteroid mà không gây các tác dụng phụ như thuốc này và có thể dùng lâu dài, thuốc có thể chống viêm và chống ngứa.
- Uống kháng histamin chống ngứa.
- Một số trường hợp nặng có thể uống corticoid, nhưng cần có chỉ định chặt chẽ của thày thuốc.
- Các phương pháp điều trị khác: UVA, UVB, các thuốc như cyclosporin…
Phác đồ điều trị một bệnh nhân viêm da cơ địa:
- Chống khô da bằng các thuốc dưỡng ẩm.
- Điều trị bằng bôi corticosteroid trong thời gian ngắn, sau đó duy trì bôi tacrolimus + dưỡng ẩm thời gian dài để tránh tái phát bệnh.
- Chống nhiễm tụ cầu bằng thuốc kháng sinh bôi hoặc uống.
- Kháng histamin chống ngứ
- ĐỌC THÊM:
- CÁCH CHỮA TRỊ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA HIỆU QUẢ
BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA CÓ CHỮA KHỎI ĐƯỢC KHÔNG
![]() |
| BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA CÓ CHỮA KHỎI ĐƯỢC KHÔNG |
Bệnh viêm da cơ địa còn gọi là chàm cơ địa hay chàm thể tạng là bệnh da
mạn tính. Bệnh hay gặp ở những người có cơ địa dị ứng, hay bị những bệnh
như hen, viêm da tiếp xúc, viêm mũi dị ứng.
Nguyên nhân của sự gia tăng các bệnh viêm da cơ địa dị ứng là do thời tiết khí hậu nóng ẩm khiến cơ thể mệt mỏi, chán ăn gây nên sự thay đổi cơ địa ở mỗi người. Một số vùng da phải tiếp xúc với kim loại như dây lưng, đồng hồ, các đồ trang sức... rất dễ bị nổi mụn và gây ngứa.
Triệu chứng bệnh
Triệu chứng của bệnh biểu hiện rất khác nhau tùy thuộc vào giai đoạn diễn biến. Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, biểu hiện rõ nhất là những đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề.
Giai đoạn này thường rất ngứa, nhất là về đêm, làm cho người bệnh bị mất ngủ, gãi nhiều có thể làm cho da bị trầy xước, nhiễm trùng.
Giai đoạn mãn tính thường biểu hiện với các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy, rối loạn sắc tố da. Vị trí phân phối của tổn thương da phụ thuộc vào tuổi của bệnh nhân và mức độ bệnh.
Ở trẻ nhỏ, bệnh thường có xu hướng cấp tính và tổn thương thường xuất hiện ở mặt, da đầu, mặt và các chi. Ở trẻ lớn hoặc những người mà bệnh diễn biến kéo dài, tổn thương da thường khu trú ở nếp gấp của các chi, viêm da cơ địa ở người lớn thường chỉ biểu hiện đơn thuần ở bàn tay.
Cách điều trị
Để chữa bệnh nhanh cần phải xác định nguyên nhân để tránh tiếp xúc với những nguyên nhân gây bệnh.
Những loại thức ăn làm nặng bệnh cần phải được loại trừ khỏi chế độ ăn của người bệnh, ở trẻ em cần lưu ý có các thức ăn thay thế để tránh cho trẻ bị suy dinh dưỡng.
Trong trường hợp bụi nhà là thủ phạm cần khuyên người bệnh lau rửa giường, thay ga đệm hằng tuần, dùng quạt gió để giảm độ ẩm trong nhà... Tránh các sang chấn tình cảm ảnh hưởng đến viêm da cơ địa. Không giống như trong hen phế quản và viêm mũi dị ứng, các biện pháp điều trị giảm mẫn cảm đặc hiệu không có hiệu quả với viêm da cơ địa.
Các thuốc trong điều trị viêm da cơ địa:
Glucocorticoid: bôi tại chỗ thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp. Sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc hai lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát.
Tác dụng phụ của glucocorticoid bôi tại chỗ tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da... Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không được dùng ở mặt và những vùng da mỏng.
Chiếu tia cực tím tại chỗ: được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.
Thuốc kháng histamin: chủ yếu được dùng với mục đích giảm ngứa. Do ngứa thường tăng lên về đêm nên có thể sử dụng các loại thuốc kháng histamin có tác dụng an thần vào tối trước khi đi ngủ.
Ngoài ra, có thể dùng thuốc Glucocorticoid đường uống hoặc tiêm. Với loại thuốc này, dù cải thiện tốt các triệu chứng lâm sàng nhưng ít khi được sử dụng do bệnh thường tái phát mạnh hơn sau khi ngưng thuốc. Trong những trường hợp bệnh nặng, không đáp ứng với các điều trị tại chỗ, có thể dùng một đợt glucocorticoid đường uống ngắn ngày nhưng phải lưu ý giảm dần liều trước khi cắt.
Bạn đã đi khám và đã được chẩn đoán bệnh, vì vậy bạn nên kiên trì điều trị theo chỉ dẫn của bác sĩ, hoặc bạn có thể đi khám tại Bệnh viện Da liễu Trung ương để được tư vấn điều trị cụ thể hơn!
ĐỌC THÊM:
BỆNH VIÊM DA CÓ ĐỊA VÀ CÁCH ĐIỀU TRỊ TỐT NHẤT
Nguyên nhân của sự gia tăng các bệnh viêm da cơ địa dị ứng là do thời tiết khí hậu nóng ẩm khiến cơ thể mệt mỏi, chán ăn gây nên sự thay đổi cơ địa ở mỗi người. Một số vùng da phải tiếp xúc với kim loại như dây lưng, đồng hồ, các đồ trang sức... rất dễ bị nổi mụn và gây ngứa.
Triệu chứng bệnh
Triệu chứng của bệnh biểu hiện rất khác nhau tùy thuộc vào giai đoạn diễn biến. Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, biểu hiện rõ nhất là những đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề.
Giai đoạn này thường rất ngứa, nhất là về đêm, làm cho người bệnh bị mất ngủ, gãi nhiều có thể làm cho da bị trầy xước, nhiễm trùng.
Giai đoạn mãn tính thường biểu hiện với các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy, rối loạn sắc tố da. Vị trí phân phối của tổn thương da phụ thuộc vào tuổi của bệnh nhân và mức độ bệnh.
Ở trẻ nhỏ, bệnh thường có xu hướng cấp tính và tổn thương thường xuất hiện ở mặt, da đầu, mặt và các chi. Ở trẻ lớn hoặc những người mà bệnh diễn biến kéo dài, tổn thương da thường khu trú ở nếp gấp của các chi, viêm da cơ địa ở người lớn thường chỉ biểu hiện đơn thuần ở bàn tay.
Cách điều trị
Để chữa bệnh nhanh cần phải xác định nguyên nhân để tránh tiếp xúc với những nguyên nhân gây bệnh.
Những loại thức ăn làm nặng bệnh cần phải được loại trừ khỏi chế độ ăn của người bệnh, ở trẻ em cần lưu ý có các thức ăn thay thế để tránh cho trẻ bị suy dinh dưỡng.
Trong trường hợp bụi nhà là thủ phạm cần khuyên người bệnh lau rửa giường, thay ga đệm hằng tuần, dùng quạt gió để giảm độ ẩm trong nhà... Tránh các sang chấn tình cảm ảnh hưởng đến viêm da cơ địa. Không giống như trong hen phế quản và viêm mũi dị ứng, các biện pháp điều trị giảm mẫn cảm đặc hiệu không có hiệu quả với viêm da cơ địa.
Các thuốc trong điều trị viêm da cơ địa:
Glucocorticoid: bôi tại chỗ thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp. Sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc hai lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát.
Tác dụng phụ của glucocorticoid bôi tại chỗ tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da... Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không được dùng ở mặt và những vùng da mỏng.
Chiếu tia cực tím tại chỗ: được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.
Thuốc kháng histamin: chủ yếu được dùng với mục đích giảm ngứa. Do ngứa thường tăng lên về đêm nên có thể sử dụng các loại thuốc kháng histamin có tác dụng an thần vào tối trước khi đi ngủ.
Ngoài ra, có thể dùng thuốc Glucocorticoid đường uống hoặc tiêm. Với loại thuốc này, dù cải thiện tốt các triệu chứng lâm sàng nhưng ít khi được sử dụng do bệnh thường tái phát mạnh hơn sau khi ngưng thuốc. Trong những trường hợp bệnh nặng, không đáp ứng với các điều trị tại chỗ, có thể dùng một đợt glucocorticoid đường uống ngắn ngày nhưng phải lưu ý giảm dần liều trước khi cắt.
Bạn đã đi khám và đã được chẩn đoán bệnh, vì vậy bạn nên kiên trì điều trị theo chỉ dẫn của bác sĩ, hoặc bạn có thể đi khám tại Bệnh viện Da liễu Trung ương để được tư vấn điều trị cụ thể hơn!
ĐỌC THÊM:
BỆNH VIÊM DA CÓ ĐỊA VÀ CÁCH ĐIỀU TRỊ TỐT NHẤT
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
